Poskaart van USS Whipple (DD-15)

Poskaart van USS Whipple (DD-15)


We are searching data for your request:

Forums and discussions:
Manuals and reference books:
Data from registers:
Wait the end of the search in all databases.
Upon completion, a link will appear to access the found materials.

U.S. Destroyers: An Illustrated Design History, Norman Friedmann. Die standaardgeskiedenis van die ontwikkeling van Amerikaanse vernietigers, van die vroegste torpedobootvernietigers tot die naoorlogse vloot, en dek die massiewe klasse vernietigers wat vir beide Wêreldoorloë gebou is. Gee die leser 'n goeie begrip van die debatte wat elke klas vernietigers omring het en tot hul individuele kenmerke gelei het.


Poskaart van USS Whipple (DD -15) - Geskiedenis

Hierdie bladsy bevat foto's van USS Whipple (Torpedo Boat Destroyer # 15) in groepe met ander skepe.

As u reproduksies met 'n hoër resolusie wil hê as die digitale beelde wat hier aangebied word, sien: "Hoe om fotografiese reproduksies te verkry."

Klik op die klein foto om dieselfde prentjie groter te sien.

Vernietigers by die Norfolk Navy Yard, Virginia, herfs 1907

Die verwoesters in die voorgrondkom (van links na regs):
USS Hull (Destroyer # 7)
USS Lawrence (Destroyer # 8)
USS Hopkins (Destroyer # 6)
USS Whipple (Destroyer # 15) en
USS Truxtun (Destroyer # 14).
USS Stewart (Destroyer # 13) is aan die einde van die beskuldigdebank, regs, en USS Talbot (Torpedo Boat # 15) word links op die seespoor getrek.
Aan die teenoorgestelde kant van die rivier is verskeie torpedobote van die Reserve Torpedo Flotilla en hul kaserne skip, die ou kruiser Atlanta.

Foto uit die Bureau of Ships Collection in die Amerikaanse nasionale argief.

Aanlynbeeld: 102KB 740 x 600 pixels

Reproduksies van hierdie beeld is moontlik ook beskikbaar via die National Archives fotografiese reproduksiestelsel.

Vernietigers by die Norfolk Navy Yard, Virginia, herfs 1907

Hierdie skepe is (van links na regs):
USS Hull (Destroyer # 7)
USS Lawrence (Destroyer # 8)
USS Hopkins (Destroyer # 6)
USS Whipple (Destroyer # 15) en
USS Truxtun (Destroyer # 14).

Foto uit die Bureau of Ships Collection in die Amerikaanse nasionale argief.

Aanlynbeeld: 73KB 740 x 595 pixels

Reproduksies van hierdie beeld is moontlik ook beskikbaar via die National Archives fotografiese reproduksiestelsel.

In San Pedro, Kalifornië, ongeveer 1910-1914.
Die oorspronklike foto is gepubliseer op 'n gekleurde poskaart deur die M. Kashower Company, Los Angeles, Kalifornië, omtrent op die tydstip waarop dit geneem is.
Hierdie vernietigers is (van links na regs):
USS Hopkins (Destroyer # 6)
USS Whipple (Destroyer # 15) en
USS Hull (Vernietiger # 7).

Met vergunning van R.D. Jeska, 1984.

Foto van die US Naval Historical Center.

Aanlynbeeld: 123 KB 740 x 505 pixels

Saam vasgemeer in San Diego, Kalifornië, omstreeks 1909-1911.
Gefotografeer deur die Arcade View Company, San Diego.
Hierdie skepe is (van links na regs):
USS Paul Jones of Perry (Destroyer # 10 of 11)
USS Preble (Destroyer # 12)
USS Hopkins (Destroyer # 6)
USS Truxtun (Destroyer # 14)
USS Stewart (Destroyer # 13)
USS Lawrence (Destroyer # 8)
USS Hull (Destroyer # 7) en
USS Whipple (Vernietiger # 15).
Die syfer & quot2 & quot, wat op sommige van hierdie vernietigers geskilder is, dui aan dat hulle lede is van die Tweede Torpedo -afdeling.

Met vergunning van Jack Howland, 1982.

Foto van die US Naval Historical Center.

Aanlynbeeld: 98KB 740 x 465 pixels

Die torpedo -vaartuig van die Pacific Fleet se 'Big Five'

In San Diego, Kalifornië, voor die Eerste Wêreldoorlog.
Hierdie vernietigers sluit in (van links na regs):
USS Preble (Destroyer # 12)
USS Perry (Vernietiger # 11)
USS Hull (Destroyer # 7)
USS Whipple (Destroyer # 15) en
USS Stewart (Destroyer # 13).

Versameling van Thomas P. Naughton, 1973.

Foto van die US Naval Historical Center.

Aanlynbeeld: 72KB 740 x 480 pixels

USS Stewart (Destroyer # 13) - linker sentrum
en
USS Whipple (Destroyer # 15) - regs

By die Mare Island Navy Yard, Kalifornië, omstreeks 1912-1913.
Die agterkant van USS Manila (1898-1913) is op die linkervoorgrond.
Let daarop dat Stewart 'n 48-ster National Ensign vlieg, terwyl Whipple 'n 13-ster & quotboat & quot-vlag het.

Met vergunning van Jack Howland, 1982.

Foto van die US Naval Historical Center.

Aanlynbeeld: 54KB 740 x 460 pixels

Destroyers van die Amerikaanse vloot van die Eerste Divisie, Torpedo Flotilla, Pacific Fleet

By Long Beach, Kalifornië, ongeveer 1913-1916.
USS Whipple (Destroyer # 15) is in die middel.
Die ander is twee van die volgende: USS Paul Jones (Destroyer # 10), USS Perry (Destroyer # 11) of USS Preble (Destroyer # 12).

Met vergunning van Jack Howland, 1983.

Foto van die US Naval Historical Center.

Aanlynbeeld: 60KB 740 x 450 pixels

Vernietigers van die Amerikaanse Stille Oseaan -vloot

In Mazatlan, Mexiko, 26 April 1914, waak die Mexikaanse geweerboot Morales (die tweekantige skip in die regte middelafstand) waaksaam.
Die twee vernietigers wat die naaste aan die kamera is, is (in geen spesifieke volgorde nie):
USS Truxtun (Destroyer # 14) en
USS Whipple (Vernietiger # 15).

Versameling van Thomas P. Naughton, 1973.

Foto van die US Naval Historical Center.

Aanlynbeeld: 53KB 740 x 460 pixels

Philadelphia Navy Yard, Pennsylvania

Vernietigers wat wag vir ontmanteling, in die Yard's Reserve Basin, 4 Maart 1919.
Die huidige skepe sluit in (van links na regs):
USS Lawrence (Destroyer # 8)
USS Perry (Vernietiger # 11)
USS Whipple (Vernietiger # 15)
USS Truxtun (Destroyer # 14) en
USS Worden (vernietiger # 16).
Let op Lawrence se na-torpedo-buis (met torpedo sigbaar) en patroon-kamoeflering van 48-ster-vlae, radiomaste en seinvlae op verskeie van hierdie vernietigers en klein vaartuie wat aan die agterkant van die skepe vasgemeer is.

Foto van die US Naval Historical Center.

Aanlynbeeld: 122 KB 740 x 600 pixels

Philadelphia Navy Yard, Pennsylvania

Vernietigers wat wag vir ontmanteling in die Navy Yard's Reserve Basin, gedurende die lente van 1919. Gefotografeer deur La Tour.
Die huidige skepe word geïdentifiseer in foto # NH 43036 (volledige onderskrif).


Oorlogskip Woensdag 8 Mei 2019: Vladivostok se Rooi Wimpel

Hier by LSOZI gaan ons elke Woensdag vertrek vir 'n blik op die ou stoom-/diesel-vloot van die 1833-1946-tydperk en sal elke week 'n ander skip profiel. Hierdie skepe het 'n eie lewe, 'n verhaal wat hulle soms na die vreemdste plekke bring.- Christopher Eger

Oorlogskip Woensdag 8 Mei 2019: Vladivostok se Rooi Wimpel

Hier sien ons die Russiese stoomgeweerboot Adm. Zavoyko iewers in 1921 in die hawe van Sjanghai ronddobbel, soos u kan sien van die plaaslike handelaars wat hul ware uitvoer. Toe hierdie foto geneem is, was sy miskien die enigste lid van 'n Russiese vloot aan die Stille Oseaan -kant van die aardbol. Snaakse storie daar.

Sy is gebou op die werf van Okhta in St. Petersburg vir die tsaarregering in 1910-11, en is vernoem na die 19de eeuse keiserlike Russiese vloot VADM Vasily Stepanovich Zavoyko, bekend as die eerste goewerneur van Kamtsjatka en die hawe van Petropavlovsk, laasgenoemde waarvan hy beroemd verdedig het tydens 'n groter Anglo-Franse mag tydens die Krimoorlog.

Die vasgemaakte seiljag met staalomhulsel met 'n ysversterkte neus was ongeveer 142,7 voet lank by die waterlyn en weeg slegs 700 ton, wat in slegs 10 voet kalm water kon dryf. Aangedryf deur 'n enkele vuurpypketel, kan haar drievoudige uitbreidingstoomenjin haar tot 11,5 knope dryf, terwyl haar tweelingmaste in skoener-styl 'n hulpseilrigter kan dra. Sy kon 'n respekvolle 3,500 nm -reeks bereik as haar bunkers vol steenkool was en dit onder 8 knope gehou het.

Die vaartuig wat deur die regering besit is, blykbaar bedryf deur die goewerneur van Kamtsjatka en bedoel vir die behoeftes van die plaaslike administrasie langs die afgeleë Siberiese kus van Rusland, met pos, passasiers en voorrade nie bedoel om 'n militêre skip te wees, maar het gewig en ruimte voor en agter gereserveer vir ligte houers om haar in oorlogstyd iets van 'n hulpkruiser te maak (meer hieroor later).

Op 'n seil na die Verre Ooste in die somer van 1911, toe oorlog in Augustus 1914 verklaar is, is die stoompot met wit romp oorgeplaas na die Siberiese Flotilla (die grootste Russiese vlootmag in die Stille Oseaan na die verpletterende verliese vir die Japannese in 1905) en gebruik as 'n versendingsskip vir die vloot.

Nou die Siberiese vloot in 1914, onder VADM Maximilian Fedorovich von Schulz – die bevelvoerder van die kruiser Novik tydens die oorlog met Japan was#8211 klein, met net die twee kruisers Askold en Zhemchug (laasgenoemde is gou deur die Duitse kruiser laat sink Emden) die hulpkruisers Orel en Mantsjoe twee dosyn verskillende vernietigers/geweerbote/mynleggers van beperkte militêre waarde, sewe kranige duikbote en die ysbrekers Taimyr en Vaigach. Aangesien baie hiervan in 1915 gou na die Weste en die Arktiese gebied oorgeplaas is nadat die Duitsers uit die Stille Oseaan gevee is, was ons stoomboot, gewapen met masjiengewere en 'n 40 mm -geweer, 'n steeds belangriker bate wat gebruik word om territoriale waters te polisieer.

Teen 1917, met die Siberiese vloot tot ongeveer die helfte van die grootte waarmee dit die oorlog begin het met geen skepe groter as 'n vernietiger nie, was die 6000 matrose en offisiere van die mag ryp vir revolusionêre roering. As sulks, Adm. Zavoyko het op 29 November 'n rooi vlag op haar maste gehys terwyl sy in Golden Horn Bay was, die eerste so 'n vaartuig in die Stille Oseaan wat dit gedoen het.

Sy het haar rooi wimpel laat vlieg, selfs toe die Geallieerdes ingrypingskragte by Vladivostok laat land het.

Japannese mariniers tydens 'n parade van Geallieerde magte in Vladivostok voor Britse, Franse en Amerikaanse matrose, 1918

Wat die res van die Siberiese Flotilla betref, het dit grotendeels geblokkeer, terwyl sy spanne self-demobiliseer en baie domkragte in Europa op pad was. Die vlootbevelvoerder, Von Schulz, het 'n kassier ontvang en na sy huis in die Baltiese Eilande vertrek waar hy in 1919 aan die kant van die burgeroorlog vermoor is.

Teen daardie tyd kan aangevoer word dat die 60 (verkose) beamptes en manne van die Adm. Zavoyko vorm die enigste aktiewe Russiese vlootmag van enige aard in die Stille Oseaan.

Vroeg in April 1920, met die kontrarevolusionêre Wit-Russiese beweging in hul laaste snak tydens die Burgeroorlog, word die louwarm-tot-Moskou/pro-Japannese Verre Oosterse Republiek gevorm met sy hoofstad in die Siberiese hawe. Daar moet op gelet word dat die FER -soort net wou wegbreek van die hele Rusland -ding en sy eie gang gaan, net soos die Baltiese Eilande, die koukusse, die Oekraïne, Finland en Pole al gedoen het. Hulle veel verdeelde 400

verteenwoordigende Konstituerende Vergadering het bestaan ​​uit ongeveer 'n kwart Bolsjewiste met besproeiings van elke ander politieke groep in Rusland, insluitend Sosiale Revolusionêre, Kadette (wat lankal skaars geword het in die regte Rusland), Mensjewiste, Sosialiste en Anargiste. Dit het 'n swak bufferstaat tussen Sowjet -Rusland en die keiserlike Japan tot gevolg gehad.

Die Verre Oosterse Republiek het van die oostelike oewer van die Baikalmeer na Vladivostok geloop en bestaan ​​eers van 1920-23.

Adm. Zavoyko, wat nou met die (nog rooi) vlag van die FER wapper, is gou gestuur om 'n wapenbak te bring na Rooi partisane wat teen die laaste gewapende Blankes aan die kus van die Okhotsk en Beringsee werk.

Maar na Adm. Zavoyko Vladivostok verlaat het, het die plaaslike demografie in sy tuisstad dramaties verander. Vroeg in 1921 het die stad se bevolking toegeneem tot meer as 400 000 (teenoor die 97 000 wat daar in 1916 gewoon het) toe die Wit Leër na die ooste terugtrek. Met die seën van die plaaslike Japannese magte en al die ander bondgenote het die stad verlaat en die Blankes het die stad op 26 Mei van die Reds van die Verre Oosterse Republiek oorgeneem. Aangesien die Japannese ook goed daarmee was, was dit 'n situasie wat toegelaat is om voort te gaan met die Blankes in beheer van Vladivostok en die Reds in beheer van die res van die FER, almal met dieselfde snare wat deur Tokio getrek is. Om hul bates te konsolideer, het die Blankes beveel Adm. Zavoyko terug na Vladivostok om haar bemanning en vlae uit te ruil.

Hierdie put Adm. Zavoyko in die eienaardige posisie dat sy die enigste “navy ” was van 'n oënskynlik revolusionêre Rooi republiek wat afgesny is van haar land se primêre hawe. Daarmee vaar sy na Sjanghai, China, en bly 'n vloot om daar te bly vir die res van 1921 en tot in 1922 met die St. Andrew -vlag van die ou Russiese vloot. Volgens die legende het sy verskeie erwe suksesvol afgeweer van buitelandse akteurs, blankes, monargiste en dies meer om die vaartuig oor te neem.

Teen 25 Oktober 1922 het die Blankes hul Vladivostok-voorregte verloor toe die Japannese besluit het om hul besetting van Oos-Siberië en die Amoer-streek van byna vyf jaar te beëindig. Die Wit Russiese RADM Georgii Karlovich Starck, wat die rang van kaptein in die ou tsaristiese vloot beklee het en die neef was van die VADM Starck wat in 1904 deur die Japannese in Port Arthur gevang is, maar het dit op een of ander manier reggekry om 'n bont troep van 30 skepe wat wissel van visserye en onderhouers tot sleepbote en selfs 'n paar van die ou geweerbote en vernietigers van die Siberiese Flotilla, en vaar na Korea met 10.000 blanke vlugtelinge aan boord. Sy jammerdadige mag het uiteindelik op 5 Desember in Sjanghai beland, waar hy sy toevlugsoord geland het, en die volgende jaar sy vaartuie (ietwat onwettig) in die Filippyne verkoop, wat die opbrengs met die diaspora verdeel het. Starck sou later in ballingskap in Parys sterf in 1950. Sy tweede in bevel, White RADM Vasily Viktorovich Bezoire (wat in 1917 slegs 'n luitenant was), bly in Sjanghai en word later deur die Japannese in 1941 vermoor.

Soos vir Adm. Zavoyko, sodra die FER gestem het om selfop te los en deel te word van Sowjet-Rusland, het sy haar vlag van St. van die Red Banner Fleet – die enigste in die Stille Oseaan tot 1932.

Om haar diens tydens die Revolusie en Burgeroorlog te herdenk, is haar ou imperialistiese naam verander na Krasny Vympel (Rooi wimpel). Sy was ook gewapend en het vier 75 mm-gewere in afgeskermde houers opgetel, tesame met 'n grys skema om haar ou wit een te vervang.

Vir die volgende paar jaar is sy gebruik om die sakke van anargiste en wit wagte wat langs die kus aanhou, te beveg, staatlose krygshere, seerowers en bendes langs die Amoer te betrek en regeringsmagte regoor die streek te skommel as die enigste Sowjet -vlootbate in die gebied . Sy het ook gehelp om voormalige Russiese vlootvaartuie te herstel wat die Japannese na die noordelike Sakhalin -eiland gesleep het (waar die Japannese tot 1925 in besetting gebly het).

In 1929 staan ​​en ondersteun sy die noordelike Stille Oseaan -been van die Strana Sovetov (Land van die Sowjets) seevliegtuie wat van Moskou na New York gevlieg het. Daarna, terwyl haar omgewing stil word, word sy gebruik vir opleiding en kusopmetings, maar sy het haar gewere geïnstalleer, net vir ingeval.

Tupolev TB-1 Strana Sovyetov-vliegvliegtuig, 1929. Die twee vliegtuie sal ongeveer 21 000 km aflê om 'n hop van Petrovavlask na Attu in te sluit, waarmee ons vaartuig gehelp het.

Gedurende die Tweede Wêreldoorlog, met die herleefde Sowjet -Stille Oseaan -vloot wat baie groter was, Adm. Zavoyko/Krasny Vympel bly in haar rol as 'n gewapende toesighoudende vaartuig en duikboot tender, wat soms afloop en ewekansige myne wat deur geallieerdes en Japannese genaaid is, vernietig.

In 1958, na ses jaar diens by die tsaar, vyf jaar by verskillende nie-Sowjet-Reds, en 35 by die werklike Sowjets, was sy afgetree, maar behou as 'n drywende museumskip in haar tradisionele tuiste van Vladivostok in Golden Horn Bay.

Krasny Vympel 1973, via Fleetphoto.ru

Vandag bly sy 'n gewilde toeriste -aantreklikheid. Sy is uitgebrei herbou in 2014 en, saam met die Stalinets-klas Rooi banierwagte duikboot S-56 en verskeie uitstallings aan die wal, vorm die Museum of Military Glory of the Pacific Fleet.

Krasny Vympel 75 mm gewere en Maxim, via Fleetphoto.ru

Sy was die onderwerp van baie maritieme kuns:

Asook die omslag van kalenders, poskaarte, penne, medaljes en knope.

U kan meer foto's van die vaartuig vind op Fleetphoto.ru (in Russies) en op die webwerf van Vladivostok

Argief van die tydskrif Modelist-Designer, 1977, № 9 Via Hobby Port.ru http://www.hobbyport.ru/ships/krasny_vympel.htm

Verplasing - 700 t
Lengte: 173,2 voet in die algemeen (142,7 voet. Waterlyn)
Breedte: 27,88 voet
Diepgang: 10 voet.
Ingenieurswese: 550 HP op 'n drie-uitbreiding stoommotor, een steenkoolketel
Spoed: 11,5 knope 3500 nm by 8
Bemanning: 60
Bewapening:
(1914)
1 x 40 mm Vickers
2 x Maxim masjiengewere

(1923)
4 x 75 mm lae hoek
1 x 40 mm Vickers
2 x Maxim masjiengewere

As u van hierdie rubriek hou, kan u dit oorweeg om by die International Naval Research Organization (INRO), Publishers of Warship International, aan te sluit

Dit is moontlik een van die beste bronne van vlootstudie, beelde en gemeenskap wat u kan vind. http://www.warship.org/membership.htm

Die International Naval Research Organization is 'n korporasie sonder winsbejag wat toegewy is aan die aanmoediging van die studie van vlootvaartuie en hul geskiedenis, hoofsaaklik in die era van yster- en staaloorlogskepe (ongeveer 1860 tot op hede). Die doel daarvan is om inligting en 'n kontakmiddel te verskaf vir diegene wat in oorlogskepe belangstel.

Met meer as 50 jaar geleerdheid, Warship International, het die geskrewe boek van die INRO honderde artikels gepubliseer, waarvan die meeste uniek is in hul opsomming en onderwerp.


Poskaart van USS Whipple (DD -15) - Geskiedenis

  • Verken
    • Onlangse foto's
    • Gewild
    • Gebeurtenisse
    • Die Commons
    • Flickr -galerye
    • Wêreld kaart
    • Camera Finder
    • Flickr -blog
    • Afdrukke en muurkuns
    • Fotoboeke

    Dit lyk asof u 'n blaaier wat nie ondersteun word nie, gebruik.
    Dateer asseblief op om die meeste uit Flickr te haal.

    Merk navalfilately
    Kyk allesAlle foto's gemerk navalfilately

    USS BLACK HAWK (AD-9) was 'n Amerikaanse vloot vernietiger tender. Toe hierdie koevert gekanselleer is, dien sy in die Asiatiese Vloot. Destroyer Tenders was herstelskepe en was beman met 'n bekwame bemanning wat byna alles kon regmaak. Hulle het nie net vernietigers versorg nie, maar enige Amerikaanse vlootskip wat herstel of ondersteuning benodig.

    Dit is 'n koevert wat destyds vir versamelaars gemaak is deur Walter Crosby. Hy het die koevert kommersieel laat druk, en hy het die 'regte foto' bygevoeg voordat hy dit na die skip gestuur het met 'n versoek om dit met 'n posstempel te stuur. Die poskantoor van die skip sou die koevert kanselleer en dit terugstuur na die versamelaar.

    'N Goeie prentjie van BLACK HAWK pierside in Manila 'n jaar tevore, in 1937, is hier: www.navsource.org/archives/09/03/09030925.jpg

    Die Universal Ship Cancellation Society (USCS) is 'n filateliese organisasie wat die studie van die geskiedenis van skepe bevorder, hul posmerke en posdokumentasie van gebeure waarby die Amerikaanse vloot en ander vloot- en maritieme organisasies ter wêreld betrokke is.

    Versamelaars kan belangstel in die skip, sy posstempel, die kas wat soms op die koevert verskyn, spesiale merktekens wat die skip of posdiens gebruik, en natuurlik die seël.

    U kan die Genootskap se webblad by www.uscs en die Facebook -bladsy by www.facebook.com/groups/uscsnavalcovers/ vind. Nuwe lede word van regoor die wêreld verwelkom en kry toegang tot die bekroonde maandblad van die Genootskap, die USCS Log.

    Dit is een van die gedenkkoeverte wat die toer aan die Weskus van die houtseilfregat USS CONSTITUTION in 1938 gedokumenteer het.

    GRONDWETENSKAP, wat in 1797 gelanseer is, is veral bekend vir haar optrede tydens die oorlog van 1812 teen die Verenigde Koninkryk toe sy vyf Britse oorlogskepe verslaan het. Die stryd met HMS GUERRIERE het haar die bynaam van 'Ou Ironsides' gegee en die bewondering van die publiek wat haar herhaaldelik verhinder het om geskrap te word. GRONDWET is in 1881 uit aktiewe diens teruggetrek, en in 1907 word dit as 'n museumskip aangewys.

    In die dertigerjare van die vorige eeu word sy gered deur miljoene skoolkinders se skenkings van sent en sent.

    In 1934 het sy 'n driejaar lange toer van 90 hawens deur die land voltooi om die land se dank uit te spreek. Die toer is herdenk via poskoeverte (omslae) soos hierdie. Die koeverte is gewild onder vlootomslagversamelaars, stad- en staatsversamelaars, seëlversamelaars en versamelaars.

    Grondwet het op 26 Julie 1933 om 11:20 van Port Townsend, Washington, om 11:20 vanuit Anacortes, Washington, aangekom en 30 Julie 1933 om 18:58 vertrek na Portland, Oregon. Die cachet vir 26 Julie is bekend in rooi, blou, groen en die kleur wat in hierdie skandering getoon word, tweekleurbruin en groen. Hierdie en 'n paar ekstra kleure is op ander datums van die besoek gebruik.

    'N Noukeurige ondersoek van die oorspronklike skandering toon dat die kansellasiedatum 1933 is, alhoewel dit in 1938 in 'n oogopslag verskyn het.

    Vir meer agtergrond oor CONSTITUTION se toer deur ons kus, sien: ussconstitutionmuseum.org/collections-history/library-and.

    Die Universal Ship Cancellation Society (USCS) is 'n internasionale filateliese organisasie wat die studie van die geskiedenis van skepe bevorder, hul posmerke en posdokumentasie van gebeure wat die Amerikaanse vloot, kuswag, mariene korps en die maritieme organisasies ter wêreld bevorder.

    U kan die Genootskap se webblad by www.uscs en hul Facebook -bladsy vind by www.facebook.com/groups/uscsnavalcovers/. Ons verwelkom nuwe lede van oral in die wêreld!

    Die USCS bied 'n spesiale lidmaatskapaanbod van $ 10 vir een jaar aan. Nuwe lede van regoor die wêreld ontvang die maandelikse bekroonde USCS Log van 32 bladsye met wonderlike artikels oor vloot-/maritieme geskiedenis met voorblaaie en foto's en ander voordele. www.uscs.org/join-uscs/

    Dit is 'n baie skerp foto -poskaart van die vlagskip van die Stille Oseaan -vloot, die slagskip USS PENNSYLVANIA (BB 38). 'N Noukeurige studie van die vaartuig en die bote en vliegtuie langs en aan boord terwyl sy voor anker was, is baie interessant.

    Die kaart is op 24 Junie 1935 aan boord van USS PENNSYLVANIA geplaas. Dit is nie vir my duidelik waar sy was ten tyde van die posstempel nie, dit is moontlik dat sy voor anker lê by die San Pedro CA -navorsing.

    Uit die DANFS -geskiedenis hierbo aangehaal: & quot Op 6 Augustus 1931 vaar sy weer na Guantanamo, en gaan later verder na San Pedro, waar sy weer by die Slagvloot aansluit. Van Augustus 1931 tot 1941 was Pennsylvania besig met vloot -taktiek en gevegsoefeninge langs die weskus en het deelgeneem aan vlootprobleme en maneuvers wat periodiek in die Hawaiiaanse gebied sowel as die Karibiese See gehou is. & Quot

    Die Universal Ship Cancellation Society (USCS) is 'n internasionale filateliese organisasie wat in 1932 gestig is, wat die studie van die geskiedenis van skepe bevorder, hul posmerke en posdokumentasie van gebeure waarby die Amerikaanse vloot, die Amerikaanse kuswag, US Merchant Marine en ander vloot en maritieme organisasies van die wêreld.

    Versamelaars kan belangstel in die skip, sy posstempel, die kas wat soms op die koevert verskyn, spesiale merktekens wat die skip of posdiens gebruik, en natuurlik die seël. Versamelaars fokus ook op spesifieke hawens, lande, aksies, tipe skepe, aktiwiteite, spesiale merke (soos sensuurmerke of lugposmerke) en ander inligting.

    Die USCS bied 'n spesiale lidmaatskapaanbod van $ 10 vir een jaar aan. Nuwe lede ontvang die maandelikse bekroonde USCS Log van 32 bladsye met wonderlike artikels oor vloot-/maritieme geskiedenis met voorblaaie en foto's en ander voordele. www.uscs.org/join-uscs/

    U kan die Genootskap se webblad by www.uscs en die Facebook -bladsy by www.facebook.com/groups/uscsnavalcovers/ vind. Nuwe lede word van regoor die wêreld verwelkom en kry toegang tot die bekroonde maandblad van die Genootskap, die USCS Log!

    USS WHIPPLE (DD 217) was 'n verwoester van die CLEMSON-klas. Hierdie skepe was in die volksmond bekend as "vier stapelaars" vanweë hul kenmerkende syprofiel.

    USS WHIPPLE se opwindende vlootloopbaan van 28 jaar word hier uiteengesit: en.wikipedia.org/wiki/USS_Whipple_(DD-217). Sy het baie aksie ingepak in haar jare diens.

    Destyds het haar posbeampte hierdie koevert geplaas, gemaak deur versamelaar E.A. Peake, WHIPPLE was sedert 1929 lid van die Amerikaanse vloot se asiatiese vloot. En.wikipedia.org/wiki/United_States_Asiatic_Fleet

    Die stempel wat op hierdie koevert gebruik word, is die Mary Cent Terenceenary-seël van 3 sent in die Verenigde State, 1934, met die skepe ARK en DOVE van 1634.

    The Universal Ship Cancellation Society (USCS) is 'n internasionale filatelese organisasie wat in 1932 gestig is. ander vloot- en maritieme organisasies ter wêreld.

    Lede van die samelewing is geïnteresseerd in die filateliese en cachet -merke wat deur militêre en burgerlike skepe gebruik word.

    Versamelaars kan belangstel in die skip, sy posstempel, die nie -amptelike kas wat af en toe op die koevert verskyn, spesiale merktekens wat die skip of posdiens gebruik, en natuurlik die seël. Versamelaars fokus ook op spesifieke hawens, lande, aksies, tipe skepe, aktiwiteite, spesiale merke (soos sensuurmerke of lugposmerke) en ander inligting.

    U vind die Genootskap se webblad op www.uscs.org en die Facebook -bladsy by www.facebook.com/groups/uscsnavalcovers/.

    Die USCS bied 'n spesiale lidmaatskapaanbod van $ 10 vir een jaar aan. Nuwe lede ontvang die maandelikse bekroonde USCS Log van 32 bladsye met uitstekende artikels oor vloot-/maritieme geskiedenis, met voorblaaie en foto's en ander voordele. www.uscs.org/join-uscs/

    Nuwe lede word van regoor die wêreld verwelkom en kry toegang tot die bekroonde maandblad van die Genootskap, die USCS Log.

    Dit is 'n koevert wat gemaak is vir die Universal Ship Cancellation Society om die verhouding tussen die susterskepe USS RODNEY M DAVIS en JDS YUUGIRI te herdenk.

    USS RODNEY M DAVIS (FFG 60) is vernoem na die Marine wat die Medal of Honor in Viëtnam verwerf het toe hy homself onwrikbaar opgeoffer het om sy mede -mariniers te red.

    Die skip was die tweede-laaste in die OLIVER HAZARD PERRY-klas geleide missiel fregatte. RMD is in 1987 in gebruik geneem en in 2015 gestaak. En.wikipedia.org/wiki/USS_Rodney_M._Davis_(FFG-60).

    Teen die tyd dat hierdie koevert gestuur is, was RODNEY M DAVIS 'n lid van die Forward Deployed Naval Forces in Japan en was toegewys aan Destroyer Squadron 15, CTF 75 (Surface Combatant Force Seventh Fleet) en die Amerikaanse sewende vloot. Die skip het pas 'n kort droogdokperiode in Yokosuka, Japan, voltooi en het 'n opleidingsperiode op see gehou voordat hy na die vlootoperasies teruggekeer het.

    JDS YUUGIRI (DD 153) is 'n vernietiger van die Japanese Maritime Self Defense Force ASAGIRI -klas. Sy is in 1989 in gebruik geneem. En.wikipedia.org/wiki/Asagiri-class_destroyer.

    Die Universal Ship Cancellation Society (USCS) is 'n filateliese organisasie wat die studie van die geskiedenis van skepe bevorder, hul posmerke en posdokumentasie van gebeure waarby die Amerikaanse vloot en ander vloot- en maritieme organisasies ter wêreld betrokke is.

    Versamelaars is moontlik geïnteresseerd in die skip, sy posstempel, die kas (soos hierdie) wat af en toe aan die linkerkant van die koevert verskyn, spesiale merktekens wat die skip of posdiens gebruik, en natuurlik die seël.

    U kan die Genootskap se webblad by www.uscs en die Facebook -bladsy by www.facebook.com/groups/uscsnavalcovers/ vind.

    Die USCS bied 'n spesiale lidmaatskapaanbod van $ 10 vir een jaar aan. Nuwe lede ontvang die maandelikse bekroonde USCS Log van 32 bladsye met wonderlike artikels oor vloot-/maritieme geskiedenis met voorblaaie en foto's en ander voordele. www.uscs.org/join-uscs/

    Nuwe lede word van regoor die wêreld verwelkom en kry toegang tot die bekroonde maandblad van die Genootskap, die USCS Log.

    Hierdie omslag (koevert), wat aan boord van die Amerikaanse kern se duikboot, USS NAUTILUS (SSN 571), geberg is, is onderteken deur haar bevelvoerder, kommandant Lando Zech USN, en is aan boord van die duikboot tender USS FULTON gekanselleer.

    Die koevert is deur die Amerikaanse posse gestuur na kaptein Herbert Fox Rommel USN, waarna hy in die personeel van die opperbevelhebber van die Amerikaanse Atlantiese Vloot gedien het. Te oordeel na die adresskrif, het kaptein Rommel waarskynlik self die koevert aangespreek. Kaptein Rommel, 'n oorlewende van Pearl Harbor, was 'n jarelange lid van die Universal Ship Cancellation Society wat as president van die Genootskap gedien het. Hy tree in 1969 uit diensplig. Www.herbrommel.com/

    Kommandeur Zech was bevelvoerder oor die duikboot van Junie 1959 tot April 1962. www.ussnautilus.org/nautilus/COOICs.shtml

    Viseadmiraal Zech het 'n buitengewone loopbaan gehad.

    Uit sy doodsberig, gepubliseer in die Washington Post: & quotVoormalige NRC -voorsitter Lando W. Zech, Jr.,. 'n afgetrede vloot -admiraal wat later as voorsitter van die Amerikaanse Nuclear Regulatory Commission gedien het, is op Sondag 9 Januarie 2011 oorlede. Admiral Zech, inwoner van Falls Church, VA, is gebore in Astoria, Oregon en het sy jeug in Seattle, Washington, deurgebring, waar hy die hoërskole Roosevelt en Lakeside bygewoon het. Hy is aangestel by die U.S. Naval Academy in Annapolis in 1941. Op Annapolis het hy varsity baseball en basketbal gespeel. In sy senior jaar was hy die kaptein van die bofbalspan. Admiraal Zech dien 39 jaar in die vloot nadat hy aan die Naval Academy in 1944 gegradueer het met die Tweede Wêreldoorlog klas van 1945. Sy eerste opdrag was aan die vernietiger USS JOHN D. HENLEY (DD 553) in die westelike Stille Oseaan waar hy deelgeneem het die tweede stryd om die Filippyne, die Iwo Jima- en Okinawa -veldtogte en op posstasie aan die kus van Japan gedurende die laaste dae van die oorlog. Na die oorlog en 'n tweede verwoester -toer op die USS HENRY W. TUCKER (DD 875), het Admiraal Zech vrywillig vir duikbootdiens gewerk en daarna bevel gegee oor vier duikbote, USS SEA ROBIN (SS 407), USS ALBACORE (AGSS 569), en na kernkrag kragopleiding, USS NAUTILUS (SSN 571) en USS JOHN ADAMS (SSBN 620). Hy was later bevelvoerder oor die geleide missielkruiser USS SPRINGFIELD (CLG 7). By sy keuse om die rang te beklee, dien hy as kommandant van die Thirteenth Naval District in Seattle, WA, die hoof van Naval Technical Training in Memphis, TN en as bevelvoerder, U.S. Naval Forces, Japan in Yokosuka. Na sy verkiesing tot vise -admiraal, dien hy as adjunkhoof van vlootoperasies vir mannekrag, personeel en opleiding en hoof van vlootpersoneel in Washington, DC Hy tree in 1983 af by die vloot. College en het 'n meestersgraad in internasionale aangeleenthede aan die George Washington University ontvang. Benewens veldtog- en buitelandse diensmedaljes is hy met twee onderskeidingsdiensmedaljes, twee legioene van verdienste en die vlootprysmedalje toegeken. By uittrede uit die vloot is hy deur president Ronald Reagan aangestel as kommissaris en later voorsitter van die Amerikaanse nukleêre reguleringskommissie. Tydens hierdie 5 -jarige afspraak het hy na die ongeluk in die destydse Sowjetunie al 110 kernkragaanlegte in die Verenigde State en baie fabrieke in die buiteland, waaronder Tsjernobil, besoek. Nadat hy by die NRC afgetree het, het hy nog 5 jaar in die Raad van Direkteure van die Commonwealth Edison Company (nou Exelon) gedien en later as 'n konsultant vir kernveiligheid. Admiraal Zech was 'n inwoner van Falls Church sedert 1983. Hy was 'n gemeentelid van die katedraal van Saint Thomas More in Arlington, VA, 'n ondersteuner van die US Naval Academy, die aartsbisdom vir die militêre dienste, die VSA, die National Shrine of Saint Elizabeth Ann Seton en lid van die Army Navy Country Club. - Sien meer by: www.legacy.com/obituaries/washingtonpost/obituary.aspx?pi. & quot

    Die Universal Ship Cancellation Society (USCS) is 'n filateliese organisasie wat die studie van die geskiedenis van skepe bevorder, hul posmerke en posdokumentasie van gebeure waarby die Amerikaanse vloot en ander vloot- en maritieme organisasies ter wêreld betrokke is.

    U kan die Genootskap se webblad by www.uscs en hul Facebook -bladsy vind by www.facebook.com/groups/uscsnavalcovers/. Ons verwelkom nuwe lede van oral in die wêreld!

    Die USCS bied 'n spesiale lidmaatskapaanbod van $ 10 vir een jaar aan. Nuwe lede van regoor die wêreld ontvang die maandelikse bekroonde USCS Log van 32 bladsye met wonderlike artikels oor vloot-/maritieme geskiedenis met voorblaaie en foto's en ander voordele. www.uscs.org/join-uscs/

    Dit is die USS AMPHION -inligtingskaart. AMPHION was 'n herstelskip wat in die Amerikaanse vloot gedien het. Hierdie soort kaarte is op die kwartdek aan besoekers uitgedeel as 'n manier om te adverteer wat die herstelskip by wyse van dienste bied. Soos u kan sien, was daar baie min wat 'n herstelskip nie kon doen nie!

    AMPHION was die eerste skip in hierdie klas herstelskepe, die tweede skip in die Amerikaanse vloot wat die naam gedra het, en was in diens van 1946 tot einde September 1971, toe sy uit diens geneem is en na Iran oorgeplaas is. Haar inskrywing in die Dictionary of American Naval Fighting Ships (DANFS) moes baie vroeg in haar loopbaan gemaak gewees het. www.hazegray.org/danfs/auxil/ar13.htm, so ek het haar Wikipedia -bladsy hier ingesluit vir meer inligting. en.wikipedia.org/wiki/USS_Amphion_(AR-13)

    In 1961, toe hierdie kaart gemaak is, was die skip onder bevel van kaptein Herb Rommel www.herbrommel.com/ Kaptein Rommel dien later as president van die Universal Ship Cancellation Society (USCS) en was bekend as 'n toegewyde vloot offisier en versamelaar. Hy het 'n baie interessante en aktiewe vlootloopbaan gehad wat op hierdie webwerf uiteengesit word: graemejwsmith.com/herb/navy.htm

    The Universal Ship Cancellation Society (USCS) is 'n internasionale filatelese organisasie wat in 1932 gestig is. ander vloot- en maritieme organisasies ter wêreld.

    Lede van die samelewing is geïnteresseerd in die filateliese en cachet -merke wat deur militêre en burgerlike skepe gebruik word.

    Collectors may be interested in the ship, its postmark, the unofficial cachet that occasionally appears on the envelope, special markings used by the ship or postal service, and, of course, the stamp. Collectors also focus on specific ports, countries, actions, types of ships, activities, special markings (such as censor's marks or air mail markings) and other information.

    You will find the Society's webpage at www.uscs.org, and the Facebook page at www.facebook.com/groups/uscsnavalcovers/ .

    The USCS is offering a special one-year $10 new membership offer. New members will receive the monthly award winning 32-page USCS Log with great articles on naval/maritime history featuring covers & photos along with other benefits. www.uscs.org/join-uscs/

    New members are welcomed from around the world and gain access to the Society’s award-winning monthly magazine, the USCS Log.

    Technically speaking, this card is not philatelic in nature. That said, most collectors will amass collections of material related to their interests that help explain background not otherwise available to them. As it turns out, this card, printed aboard AMPHION, of course, was just the right size to be slipped into an envelope responding to a collectors request, and thus is clearly related to our collecting interests. (It also helps that I received this card from Captain Rommel himself during a visit to his retirement home in Newport RI).


    Whipple được đặt lườn vào ngày 12 tháng 6 năm 1919 tại xưởng tàu của hãng William Cramp and Sons ở Philadelphia. Nó được hạ thủy vào ngày 6 tháng 11 năm 1919, được đỡ đầu bởi bà Gladys V. Mulvey, một hậu duệ của Thiếu tướng Whipple và được đưa ra hoạt động vào ngày 23 tháng 4 năm 1920 dưới quyền chỉ huy của Hạm trưởng, Đại úy Hải quân Richard F. Bernard.

    Giữa hai cuộc thế chiến Sửa đổi

    Sau khi hoàn tất chạy thử máy huấn luyện ngoài khơi vịnh Guantánamo, Cuba, Whipple quay trở về Philadelphia để sửa chữa sau thử máy. Nó khởi hành đi sang khu vực Cận Đông vào ngày 29 tháng 5 năm 1920, đi đến Constantinople, Thổ Nhĩ Kỳ vào ngày 13 tháng 6. Trong tám tháng tiếp theo, nó hoạt động tại khu vực Hắc Hải và Đông Địa Trung Hải dưới quyền chỉ huy chung của Đô đốc Mark L. Bristol, Tư lệnh Lực lượng Hải quân Hoa Kỳ tại vùng biển Cận Đông. Toàn bộ khu vực này vào lúc đó đầy những biến động và xáo trộn do sự kết thúc của Chiến tranh Thế giới thứ nhất. Nó đã chuyển thư tín cho tàu khu trục Chandler tại Samsun, Thổ Nhĩ Kỳ vào ngày 16 tháng 6, và đưa lên bờ các đại diện của công ty British American Tobacco mà nó đón lên tàu tại Constantinople. Sau đó nó viếng thăm Sevastopol ở Crimea thuộc Nga và Constanţa, Romania. Bất ngờ được lệnh đi đến Batum, Georgia, Whipple rời Samsun ngày 6 tháng 7 và di chuyển với tốc độ 30 kn (56 km/h) để đến nơi vào ngày hôm sau. Tại đây nó tham gia lễ khai sinh một cách hòa bình nước Cộng hòa Dân chủ Georgia, khi binh lính Anh và Pháp trao thành phố lại cho lực lượng Bạch vệ Nga.

    Sau đó Whipple hướng về phía Nam cho một chuyến đi ngắn dọc bờ biển, viếng thăm Beirut và Damascus, Syria cùng Port Said, Ai Cập trước khi quay trở về Constantinople vào ngày 18 tháng 8. Đang khi thực hiện chuyến đi này, Hải quân Mỹ áp dụng chính sách đặt số ký hiệu lườn tàu, và Whipple được xếp lại lớp với ký hiệu DD-217 vào ngày 17 tháng 7 năm 1920. Nó tiếp nối các hoạt động thường lệ tại Hắc Hải, vận chuyển thư tín và nhân sự đến các cảng và khảo sát tình hình tại các cảng Romania, Nga và phần châu Á Thổ Nhĩ Kỳ mà nó ghé thăm. Đang trên đường đi vào ngày 19 tháng 10, nó nhận được tín hiệu cầu cứu từ chiếc tàu hơi nước Hy Lạp Thetis, và đã lập tức đi đến trợ giúp con tàu bị mắc cạn ngoài khơi Constanţa. Sau mười giờ, chiếc tàu khu trục đã thành công trong việc giải cứu Thetis. Nó sau đó giúp đưa chiếc tàu hơi nước Mỹ SS Haddon bị hư hỏng quay trở lại Constantinople, và đang khi được tiếp nhiên liệu tại Constanţa, nó được tin tức về việc lực lượng Bolshevik Nga đang tiến sát đến Crimea, trong khi lực lượng Bạch vệ Nga dưới quyền tướng Pyotr Wrangel phải rút lui về Sevastopol.

    Whipple đi đến Sevastopol vào sáng ngày 14 tháng 11 để trình diện hoạt động cùng Phó đô đốc Newton A. McCully, khi mà hàng trăm xuồng đầy ắp lính Bạch vệ di tản có mặt trong cảng. Cùng với Whipple còn có tàu tuần dương St. Louis cùng các tàu khu trục OvertonHumphreys túc trực để di tản những người được lựa chọn mang giấy thông hành của đô đốc McCully. Trong suốt thời gian nó lưu lại Sevastopol, các khẩu pháo của Whipple luôn xoay về phía thành phố và luôn được túc trực, trong khi các xuồng đưa người tị nạn lên tàu và đội đổ bộ luôn sẵn sàng để được tung ra khi cần thiết. Khi chiếc xuồng cuối cùng rời bờ, lực lượng Bolshevik tiến đến quảng trường chính và bắt đầu bắn vào lực lượng Bạch vệ đang rút lui Whipple đã hoàn tất nhiệm vụ vừa kịp lúc. Sau đó nó kéo một xà lan chất đầy binh lính Bạch vệ bị thương ra khỏi tầm bắn của phe Bolshevik và chuyển gia việc kéo chiếc xà lan cho Humphreys. Là chiếc tàu Hoa Kỳ cuối cùng rời cảng, nó hướng đến Constantinople, hàng khách đầy cả trên boong lẫn dưới hầm tàu, không lương thực, nhiều người ốm và bị thương.

    Sau khi đưa những người tị nạn lên bờ tại Constantinople, Whipple tiếp tục nhiệm vụ tàu trạm và chuyển thư tín cùng Lực lượng Hải quân Hoa Kỳ Cận Đông, và thực hiện vai trò này cho đến cuối năm 1920 và đầu năm 1921. Vào ngày 2 tháng 5 năm 1921, cùng với các tàu khu trục cùng đội, nó lên đường đi sang Viễn Đông, băng qua kênh đào Suez, và ghé qua Bombay, Ấn Độ Colombo, Ceylon Batavia, Java Singapore và Sài Gòn, Đông Dương thuộc Pháp trên đường đi. Nó đi đến cảng nhà mới Cavite, Philippine, gần Manila, vào ngày 29 tháng 6. Trong bốn năm tiếp theo, nó phục vụ cùng Hạm đội Á Châu, biểu dương lực lượng và tuần tra sẵn sàng để bảo vệ tính mạng và tài sản của công dân Hoa Kỳ tại đất nước Trung Quốc đang trải qua nhiều cuộc biến động. Nó hoạt động ngoài khơi Cavite trong những tháng mùa Đông, tiến hành các cuộc thực tập chiến thuật, và tiến lên phía Bắc đến các cảng phía Bắc Trung Quốc trong mùa Xuân cho các hoạt động mùa Hè ngoài khơi Thanh Đảo.

    Xung đột giữa các lãnh chúa địa phương chung quanh Thượng Hải vào cuối năm 1924 và đầu năm 1925 đã khiến Whipple được huy động để phục vụ như một tàu vận chuyển. Vào ngày 15 tháng 1 năm 1925, phân đội Thủy quân Lục chiến trên chiếc pháo hạm Sacramento đã được cho đổ bộ lên bờ để bảo vệ tài sản của Hoa Kỳ trong khi cùng lúc đó một lực lượng viễn chinh Thủy quân Lục chiến dưới quyền chỉ huy của Đại tá James P. Schwerin được đón lên các tàu khu trục Whipple, BorieBarker. Họ được đổ bộ lên bờ vào ngày 22 tháng 1 để thay phiên cho phân đội chỉ có 28 người của Sacramento.

    Vào ngày 18 tháng 5 năm 1925, Whipple và đội của nó lên đường quay trở về Hoa Kỳ ngang qua Guam, Midway và Trân Châu Cảng, về đến San Diego vào ngày 17 tháng 6. Năm ngày sau, nó lên đường đi sang vùng bờ Đông Hoa Kỳ, đi đến Norfolk vào ngày 17 tháng 7. Sau đó nó hoạt động ngoài khơi vùng bờ Đông từ Maine đến Florida, cùng những chuyến đi đến vịnh Guantánamo để thực tập cơ động cùng hạm đội. Trong giai đoạn này, trong bốn lần khác nhau từ cuối năm 1926 đến đầu năm 1927, nó từng cho đổ bộ lực lượng lên bờ tại Nicaragua để bảo vệ tính mạng và tài sản của công dân Hoa Kỳ bị đe dọa bởi các vụ bạo động bất ổn tại đây.

    Whipple rời Norfolk vào ngày 26 tháng 5 năm 1927 để bắt đầu một chuyến đi cùng đội của nó đến các cảng Bắc Âu. Sau đó nó đi về phía Nam cho một lượt hoạt động ngắn tại Địa Trung Hải trước khi rời Gibraltar vào ngày 29 tháng 1 năm 1928 để hướng đến Cuba. Nó thực hiện các hoạt động tại vùng biển Caribe từ vịnh Guantánamo cho đến ngày 26 tháng 3 khi nó lên đường đi sang vùng bờ Tây. Nó hoạt động tại khu vực Thái Bình Dương từ căn cứ khu trục ở San Diego, California cho đến ngày 1 tháng 8 năm 1929, khi nó khởi hành rời vùng bờ Tây đi sang Viễn Đông cho lượt phục vụ thứ hai cùng Hạm Đội Á Châu.

    Whipple trải qua thập niên tiếp theo cùng Hạm đội Á Châu, quan sát diễn biến ngày càng căng thẳng do sự trỗi dậy của Nhật Bản tại Trung Quốc và vùng Viễn Đông nói chung. Nó tiếp nối nhịp điệu hoạt động trước đây cùng Hạm đội: tập trận mùa Đông tại vùng biển Philippine và cơ động mùa Hè ngoài khơi Thanh Đảo, Trung Quốc, cùng ghé thăm các cảng Trung Quốc dọc bờ biển trong các giai đoạn trung gian. Đang khi thực tập tại vịnh Subic vào mùa Xuân năm 1936, Whipple va chạm với tàu khu trục chị em Smith Thompson vào ngày 14 tháng 4. Chiếc tàu chị em bị hư hại nặng đến mức nó phải bị tháo dỡ mũi tàu của Whipple cũng hư hại nặng đến mức phải thay thế bằng mũi tài còn nguyên vẹn của Smith Thompson.

    Vào ngày 9 tháng 7 năm 1937, một hải đội nhỏ của Hạm đội Á Châu, bao gồm Whipple, Alden, BarkerPaul Jones, đã khởi hành từ Yên Đài vào ngày 24 tháng 7. Chúng gặp gỡ tàu tuần dương hạng nặng Augusta vào ngày 25 tháng 7 trên đường đi đến bờ biển phía Đông nước Nga, và đi đến Vladivostok, Liên Xô, vào ngày 28 tháng 7. Chuyến viếng thăm đầu tiên của các chiến hạm Hoa Kỳ lần đầu tiên kể từ khi thiết lập quan hệ ngoại giao với Liên Xô vào năm 1933 kéo dài cho đến ngày 1 tháng 8, khi các con tàu quay trở lại vùng biển Trung Quốc.

    Trong khi đó, quan hệ giữa Nhật Bản và Trung Quốc ngày càng xấu đi, đặc biệt là tại vùng Đông Bắc Trung Quốc. Sự phản kháng bị kềm chế trong một thời gian dài đã bộc lộ thành xung đột qua sự kiện Lư Câu Kiều gần Bắc Kinh vào ngày 7 tháng 7 năm 1937, nhanh chóng trở thành một cuộc chiến tranh tại vùng lân cận. Trên đường quay trở về sau chuyến viếng thăm Liên Xô, Whipple nhận được tin xung đột giữa Trung Quốc và Nhật Bản lại nổ ra tại Thượng Hải, đẩy cuộc Chiến tranh Trung-Nhật sang một giai đoạn ác liệt hơn. Hạm đội tiếp tục nhiệm vụ quan sát cuộc xung đột, sẵn sàng cho việc triệt thoái công dân Hoa Kỳ khỏi các cảng Trung Quốc trong trường hợp cần thiết. Đến giữa năm 1938, khi chiến tranh lan rộng vào đất liền và dọc lên theo sông Dương Tử, Hạm đội quay trở lại hoạt động thường lệ. Cùng với đội của nó và tàu tiếp liệu Swart Valk, Whipple đã viếng thăm Bangkok, Xiêm La, vào tháng 6 năm 1938.

    Trong diễn biến tiếp theo, Nhật Bản chiếm được hầu hết các thành phố và cảng quan trọng dọc bờ biển cũng như dọc theo hạ lưu sông Dương Tử, làm tăng mối nguy cơ đe dọa công dân nhiều nước phương Tây đang cố duy trì quyền lợi của họ tại Trung Quốc. Vào mùa Xuân năm 1939, một sự kiện như vậy diễn ra tại Hạ Môn, Trung Quốc, khi một tay súng Trung Quốc bắn vào một công dân Nhật Bản. Phía Nhật Bản phản ứng bằng cách cho đổ bộ Lực lượng Đổ bộ Đặc biệt Hải quân gần Tô giới quốc tế Cổ Lãng Tự Anh Quốc và Hoa Kỳ cũng hành động tương tự, cho thủy quân lục chiến đổ bộ từ các tàu tuần dương hạng nhẹ HMS Birmingham en USS Marblehead, tương ứng. Vào tháng 9 năm 1939, Whipple phục vụ như là một tàu trạm tại Hạ Môn, đội đổ bộ của nó được cho lên bờ, và Tư lệnh của Lực lượng Tuần tra Nam Trung Quốc, Đại tá Hải quân John T. G. Stapler, đã có mặt trên tàu.

    Chiến tranh Thế giới thứ hai nổ ra vào ngày 3 tháng 9 năm 1939 khi Pháp tuyên chiến với Đức. Các diễn tiến tiếp theo đã làm lệch cán cân quân sự tại Viễn Đông, khi Anh Quốc buộc phải cho rút hầu hết lực lượng Trạm Trung Quốc của họ để tăng cường cho Hạm đội Nhà và Hạm đội Địa Trung Hải. Whipple hoạt động Tuần tra Trung lập ngoài khơi Philippine cho đến năm 1941, khi Đô đốc Thomas C. Hart chuẩn bị cho Hạm đội Á Châu nhỏ bé của mình sẵn sàng cho chiến tranh.

    Thế Chiến II Sửa đổi

    1941 Sửa đổi

    Vào ngày 25 tháng 11 năm 1941, hai ngày trước khi có "cảnh báo chiến tranh" về một hành động thù địch có thể có từ phía Nhật Bản tại Thái Bình Dương trở nên rõ rệt – Đô đốc Hart cho tách Đội khu trục 58 của Whipple, cùng với Swart Valk, đi đến Balikpapan, Borneo, để phân tán lực lượng tàu nổi trong hạm đội của ông khỏi các vị trí mong manh trong phạm vi vịnh Manila. Tại đây, nó chờ đợi mệnh lệnh mới khi chiến tranh nổ ra vào ngày 8 tháng 12 năm 1941 (7 tháng 12 theo giờ địa phương phía Đông đường đổi ngày) khi Hải quân Đế quốc Nhật Bản bất ngờ tấn công Trân Châu Cảng. Nguyên được dự tính sẽ gia nhập Lực lượng Z của Hải quân Hoàng gia Anh hình thành chung quanh thiết giáp hạm HMS Prins van Wallis và tàu chiến-tuần dương HMS Afstoot, nhiệm vụ của Whipple bị hủy bỏ khi máy bay ném bom tầm cao và máy bay ném bom-ngư lôi của Nhật cất cánh từ Sài Gòn, Đông Dương thuộc Pháp đã đánh chìm cả hai chiếc tàu chiến chủ lực trên tại biển Hoa Nam ngoài khơi Kuantan, Malaya, vào ngày 10 tháng 12. Nó đi đến Singapore vào ngày 11 tháng 12, và lại khởi hành vào ngày 14 tháng 12, hướng sang Đông Ấn thuộc Hà Lan.

    1942 Sửa đổi

    Chiến đấu trong một cuộc chiến phòng thủ vô vọng trước một đối phương di chuyển linh hoạt và được tổ chức tốt, lực lượng của Bộ chỉ huy Mỹ-Anh-Hà Lan-Australia (ABDA) phải đối đầu với những trở ngại lớn khi rút lui về "Hàng rào Mã Lai". Vào lúc này, Whipple thực hiện nhiệm vụ tuần tra và hộ tống cho đến tháng 2 năm 1942. Vào ngày 12 tháng 2, nó khởi hành từ vịnh Prigi, Java trong hoàn cảnh sương mù dày đặc, để đi Tjilatjap thuộc bờ biển phía Nam của Java. Nó bị va chạm với chiếc tàu tuần dương hạng nhẹ HNLMS De Ruyter khi con tàu Hà Lan lù lù xuất hiện từ bóng đêm, Whipple đã bẻ hết lái sang mạn trái để né tránh, một hành động giúp nó tránh được hư hại nặng hơn. Vào ụ tàu tại Tjilatjap vào ngày 13 tháng 2, hư hại của nó được đánh giá là nhẹ, và nó tiếp tục hoạt động cùng hạm đội.

    Lúc 16 giờ 40 phút ngày 26 tháng 2, Whipple cùng tàu chị em Edsall khởi hành từ Tjilatjap để gặp gỡ chiếc tàu tiếp liệu thủy phi cơ Langley ngoài khơi bờ biển phía Nam Java. Gặp nhau lúc 06 giờ 29 phút sáng hôm sau, các tàu khu trục nhận vị trí hộ tống nhằm bảo vệ cho Langley, nguyên là tàu sân bay đầu tiên của Hải quân Hoa Kỳ, đang vận chuyển một lô máy bay tiêm kích nhằm tăng cường việc phòng thủ Java. Đến 11 giờ 50 phút, trinh sát viên phát hiện chín máy bay ném bom tầm cao đối phương tiếp cận từ phía Đông bốn phút sau một loạt bom nổ vây quanh Langley, rõ ràng là mục tiêu chú ý của quân Nhật. Trong một đợt tấn công thứ hai sau giữa trưa, cả ba con tàu dựng lên một màn hỏa lực phòng không dày đặc. Tuy nhiên, việc cơ động lẩn tránh của Langley không đủ để nó thoát khỏi tấn công đến 12 giờ 12 phút, sau khi trúng nhiều quả bom, chiếc tàu sân bay cũ bắt đầu bốc cháy.

    Whipple ngừng bắn lúc 12 giờ 24 phút khi những kẻ tấn công rút lui về phía Bắc. Nó đổi hướng và tiếp cận Langley để đánh giá thiệt hại của chiếc tàu tiếp liệu thủy phi cơ. Không lâu sau đó, bốn máy bay tiêm kích Nhật quần thảo bên trên các con tàu, một chiếc bị hư hại bởi hỏa lực phòng không. Langley bị bỏ lại lúc 13 giờ 25 phút, và Whipple tiến đến gần để cứu giúp những người sống sót, sử dụng hai chiếc bè cứu sinh của tàu khu trục, một số dây cáp và lưới treo bên mạn. Giữ ở khoảng cách 25 yd (23 m) từ con tàu đang chìm, nó vớt được khoảng 308 người là thành viên thủy thủ đoàn của Langley lẫn nhân sự Lục quân thuộc những máy bay Curtiss P-40 được chở trên sàn con tàu bị đắm. Đến 13 giờ 58 phút, công việc hoàn tất, và Whipple lùi ra xa để kết liễu Langley nhằm tránh khỏi rơi vào tay đối phương. Nó nổ súng lúc 14 giờ 29 phút, và sau 9 phát đạn pháo 4 inch cùng hai quả ngư lôi, Langley ngày càng ngập sâu hơn dưới nước nhưng chưa chìm hẳn. Tuy nhiên, mệnh lệnh đưa ra buộc WhippleEdsall phải rút lui trước khi có thể có các cuộc ném bom khác của đối phương.

    Whipple rút lui khỏi khu vực và hẹn gặp gỡ tàu chở dầu Pecos gần đảo Christmas để chuyển các phi công Lục quân sang chiếc tàu chở dầu. Lúc 10 giờ 20 phút ngày 27 tháng 2, ba máy bay ném bom hai động cơ Nhật Bản đã tấn công đảo Christmas, một chiếc phát hiện thấy Whipple và đã ném một loạt bom vốn không trúng vào chiếc tàu khu trục đang cơ động lẩn tránh nhanh nhẹn. Vào ngày 28 tháng 2, Whipple bắt đầu chuyển những người sống sót của Langley sang Pecos, hoàn tất nhiệm vụ lúc 08 giờ 00. Trong khi một tàu khu trục thực hiện chuyển người, chiếc kia tuần tra vòng quanh để chống tàu ngầm. Khi công việc hoàn tất, chúng tách ra khỏi chiếc tàu chở dầu, và đổi hướng do đoán trước một mệnh lệnh rút lui khỏi Java.

    Whipple chuẩn bị gửi một bức điện liên quan đến những mệnh lệnh này, khi sĩ quan truyền tin chính của tàu nhận được một lời kêu cứu qua vô tuyến từ Pecos vốn đang bị máy bay ném bom Nhật tấn công gần đảo Christmas. Whipple vội vã đi đến hiện trường để trợ giúp nếu có thể. Trong suốt buổi xế chiều, trong khi chiếc tàu khu trục tiếp cận chiếc tàu chở dầu, mọi người trên tàu chuẩn bị thắt nút dây và lưới hàng hóa sử dụng vào việc cứu vớt những người sống sót. Nó chuyển sang báo động trực chiến lúc 19 giờ 22 phút sau khi thấy nhiều đốm ánh sáng ở cả hai bên mũi tàu nó đi chậm lại và bắt đầu cứu vớt những người sống sót từ chiếc Pecos. Sau khi phải ngắt ngang việc cứu hộ để tấn công bất thành một tàu ngầm đối phương được cho là đang ở gần đó, nó quay trở lại nhiệm vụ cho đến khi nó vớt được tổng cộng 231 người từ chiếc tàu chở dầu. Whipple sau đó rời khu vực, tin rằng một tàu sân bay đối phương đang ở gần. Chỉ trong vòng vài ngày, Java rơi vào tay quân Nhật vốn đang dần dần củng cố vị thế của Khối Thịnh vượng chung Đại Đông Á. Whipple gia nhập phần còn lại của Hạm đội Á Châu tại vùng biển Australia.

    Đi đến Melbourne, Australia vào ngày 23 tháng 3, Whipple hoạt động cùng các tàu chiến của Hải quân Hoàng gia Australia và New Zealand trong các hoạt động hộ tống đoàn tàu vận tải dọc theo Rạn san hô Great Barrier cho đến ngày 2 tháng 5. Nó rời Sydney vào ngày hôm đó để hướng đi New Hebrides Islands, American Samoa và Hawaii, đi đến Trân Châu Cảng vào ngày 6 tháng 6. Cùng với tàu chị em Alden, nó rời Trân Châu Cảng vào ngày 8 tháng 6 để đi San Francisco, hộ tống một đoàn tàu vận tải hướng sang phía Đông để đi vùng bờ Tây, đến nơi vào ngày 18 tháng 6. Trong khi được đại tu và sửa chữa tại Xưởng hải quân Mare Island, trọng lượng nặng bên trên của chiếc tàu khu trục được ̣ cắt giảm khi các khẩu súng máy 20 mm phòng không được trang bị thay thế hai dàn ống phóng ngư lôi.

    1943 Sửa đổi

    Được cải biến cho công việc hộ tống vận tải, Whipple lại ra khơi, thực hiện lượt đầu tiên trong bảy chuyến đi khứ hồi hộ tống các đoàn tàu vận tải đi từ vùng bờ Tây đến khu vực Hawaii, vốn kéo dài cho đến mùa Xuân năm 1943. Rời vịnh San Francisco vào ngày 11 tháng 5 năm 1943, nó lên đường đi sang vùng biển Caribe cùng một đoàn tàu vận tải, băng qua kênh đào Panama để đi đến vịnh Santa Anna ở Curaçao, Tây Ấn thuộc Hà Lan. Sau khi các tàu hàng đã được chất dỡ, đoàn tàu tiếp tục đi, Cuba đi đến Căn cứ Hải quân vịnh Guantánamo vào ngày 29 tháng 5. Từ đây, nó hộ tống một đoàn tàu vận tải đi, rồi quay trở về căn cứ tại Cuba vào ngày 19 tháng 6 trước đi hướng lên phía Bắc, đi vào Xưởng hải quân New York để sửa chữa.

    Khởi hành từ New York vào ngày 10 tháng 7, Whipple hộ tống một nhóm tàu đi đến điểm gặp gỡ và gia nhập một đoàn tàu vận tải để hướng sang Casablanca, French Morocco và Gibraltar. Quay trở về Charleston, South Carolina vào ngày 27 tháng 8, chiếc tàu khu trục lại ra khơi vào ngày 7 tháng 9 trong thành phần một đoàn tàu kéo đi chậm, đi ngang qua vùng biển Caribe đến Recife, Brazil. Nó hướng lên phía Bắc không lâu sau đó, hộ tống một đoàn tàu vận tải đi Trinidad, rồi đi dọc bờ Đông để đến Charleston, đến nơi vào ngày 19 tháng 11. Sau một chuyến hộ tống vận tải khác từ Norfolk đến vịnh Guantánamo và vùng kênh đào Panama, nó tham gia cùng ba tàu khu trục khác vào đội đặc nhiệm chống tàu ngầm được hình thành chung quanh tàu sân bay hộ tống Guadalcanal (CVE-60).

    1944 Sửa đổi

    Khởi hành từ Norfolk vào ngày 5 tháng 1 năm 1944, đội đặc nhiệm tiến ra khơi để săn tìm tàu ngầm U-boat Đức Quốc xã hoạt động tại Đại Tây Dương. Vào ngày 16 tháng 1, máy bay của Guadalcanal phát hiện ba chiếc U-boat đang tiếp nhiên liệu trên mặt nước cách khoảng 300 dặm ngoài khơi Flores. Những chiếc máy bay ném bom-ngư lôi TBF Avenger cất cánh từ tàu sân bay đã tấn công, đánh chìm được U-544. Sau khi được tiếp nhiên liệu tại Casablanca, đội đặc nhiệm trở ra khơi, tiếp tục truy tìm tàu ngầm đối phương dọc các tuyến hàng hải, cho đến khi quay trở về Norfolk vào ngày 16 tháng 2. Được cho tách khỏi đội đặc nhiệm chống tàu ngầm không lâu sau đó, Whipple được sửa chữa tại Xưởng hải quân Boston.

    Vào ngày 13 tháng 3, Whipple rời vùng bờ Đông cùng với Đoàn tàu UGS-36 để hướng sang Địa Trung Hải. Vào sáng sớm ngày 1 tháng 4, máy bay ném bom Đức Dornier Do 217 và Junkers Ju 88 tiếp cận nhanh ở độ cao thấp tấn công vào đoàn tàu. Duy trì hỏa lực phòng không dày đặc bằng các khẩu đội 20 mm, nó thành công trong việc ngăn chặn khoảng 30 máy bay đối phương và giữ cho đoàn tàu vận tải không bị hư hại. Đi đến Bizerte, Tunisia vào ngày 3 tháng 4, chiếc tàu khu trục sau đó quay trở về Norfolk vào ngày 30 tháng 4.

    1945 Sửa đổi

    Trong thời gian còn lại của năm 1944 và mùa Xuân năm 1945, nó tiếp tục thực hiện nhiệm vụ hộ tống vận tải ngoài khơi bờ Đông, vượt Đại Tây Dương đến Casablanca, và thỉnh thoảng đi đến vùng biển Caribe.

    Đi đến New London, Connecticut vào ngày 6 tháng 6 năm 1945, Whipple được xếp lại lớp như một tàu phụ trợ với ký hiệu lườn AG-117. Sau khi hoạt động như một tàu mục tiêu để thực hành tàu ngầm ngoài khơi New London, nó đi vào Xưởng hải quân New York vào ngày 9 tháng 7 để cải tiến thành một tàu mục tiêu tốc độ cao. Vào ngày 5 tháng 8, nó rời New York để nhận nhiệm vụ tại khu vực Thái Bình Dương. Sau khi băng qua kênh đào Panama, nó đi ngang qua San Diego để hướng đến Hawaii, và đi đến Trân Châu Cảng vào ngày 30 tháng 8. Con tàu đã phục vụ như tàu mục tiêu để huấn luyện tàu ngầm cho đến ngày 21 tháng 9.

    Không còn nhu cầu sử dụng khi chiến tranh kết thúc, Whipple rời Trân Châu Cảng để quay trở về vùng bờ Đông, đi đến Philadelphia vào ngày 18 tháng 10. Nó được cho xuất biên chế vào ngày 9 tháng 11 năm 1945 tên nó được cho rút khỏi danh sách Đăng bạ Hải quân vào ngày 5 tháng 12 và lườn tàu được bán cho hãng Northern Metals Company tại Philadelphia để tháo dỡ vào ngày 30 tháng 9 năm 1947.

    Whipple được tặng thưởng hai Ngôi sao Chiến trận do thành tích phục vụ trong Chiến tranh Thế giới thứ hai.


    Inhoud

    After shakedown Hopkins het op 31 Mei in Newport, Rhode Island, aangekom vir gevegsoefeninge gedurende die somer. In November is sy by Destroyer Squadron 15 aangestel vir taktiese opleiding met die Atlantiese Vloot langs die Ooskus.

    Hopkins vaar vanaf Hampton Roads op 2 Oktober 1922 en bereik Konstantinopel op 22 Oktober vir diens in die Turkse waters. Sy beskerm die Amerikaanse belange en werk saam met die noodsending in die Nabye Ooste, wat strek tot Beiroet, Jaffa en Smirna. Sy vertrek op 18 Mei 1923 uit Konstantinopel na New York en arriveer op 12 Junie. Vir die volgende 7 jaar, Hopkins in die somer uit die hawens van New England, in die winter uit Charleston, Suid -Carolina, en in die lente uit die Karibiese See. Gedurende die lente van 1930, Hopkins deelgeneem aan kraggevegoefeninge met vliegtuie.

    Op 3 Februarie 1932 het Hopkins was een van die twee vlootskepe wat mediese hulp verleen aan slagoffers van aardbewings in Santiago, Kuba. Sy vertrek 5 Februarie om by die Pacific Fleet in San Diego, Kalifornië, aan te sluit. Sy het escortplig gehad vir die vaart van president Franklin D. Roosevelt na Kanada in Julie 1936, en daarna die opleiding aan die westelike kus hervat.

    Hopkins keer terug na Norfolk, Virginia, in April 1939 en voer neutraliteitspatrollie van September 1939 af tot 37 Mei na San Diego en van daar na Pearl Harbor. Sy het oorgeskakel na 'n hoëspoedmynveër (DMS-13) in die Pearl Harbor Naval Shipyard.

    Tweede Wêreldoorlog [wysig | wysig bron]

    Toe die Japannese Pearl Harbor aanval, Hopkins was op Johnston Island vir oorlogsmaneuvers, maar het dadelik teruggekeer na Hawaii. Sy het voortgegaan met die patrollie van die Hawaiian Sea Frontier, met 'n kort pouse vir opknapping in die Verenigde State, tot in die laat somer 1942, toe sy by die invalsvloot wat na Guadalcanal op pad was, aansluit. Toe Amerika se eerste offensief van die Stille Oseaan -oorlog op 7 Augustus begin het, Hopkins het die vervoergebied gevee en die landings op Tulagi bedek. Tydens 'n swaar vyandelike lugaanval op 9 Augustus het sy twee vyandelike vliegtuie neergeskiet en in die daaropvolgende maande, Hopkins vervoer vervoer, myne gevee en benodigdhede na Guadalcanal vervoer.

    Hopkins het as vlagskip gedien vir admiraal Richmond K. "Kelly" Turner toe die Russell -eilande op 21 Februarie 1943 binnegeval is. Tydens die aksie het sy 'n Japannese vliegtuig neergeskiet. Sy het in die suidweste van die Stille Oseaan gebly en het deelgeneem aan die aanvanklike inval van Rice Anchorage, New Georgia, 4 Julie en Bougainville op 1 November. Konvooi -begeleiding, patrollie teen die duikboot en veegpligte het die vernietiger besig gehou totdat die Salomo -eilande beveilig is.

    Toe die vloot verder oor die Stille Oseaan beweeg in die veldtog met eilande, Hopkins het 13 Junie 1944 uit Saipan aangekom om die invalsbenaderings te vee. Sy het skerm- en vuursteun verleen vir die amfibiese landings van 15 Junie 1944. Sy het 62 gevangenes van gesinkte Japannese skepe opgetel, asook 'n neergeslaan vegvlieënier en 'n watervliegtuigbemanning gered. 'N Kort ruskans by Eniwetok is gevolg deur 'n rol in die vang van Guam. Hopkins het daardie belangrike Marianas -eiland op 14 Julie bereik om deel te neem aan die vee en bombardement voor die invasie. Sy het ook die landings op 16 Julie vuurondersteun.

    Na opknapping in San Francisco, CA, Hopkins het op 27 Desember 1944 in die Golf van Leyte aangekom om voor te berei vir die Lingayen -landings. Die mynveërs seil op 2 Januarie 1945 om die Lingayen -golf onder aanval van Japannese duikbomwerpers en kamikazes. Toe haar suster skip Palmer is die oggend van 7 Januarie in 13 minute geslaan en gesink, Hopkins het 94 oorlewendes gered.

    Hopkins vertrek 15 Januarie 1945 uit die Filippyne vir 'n kort ruskans by Eniwetok, en vee dan die vervoergebiede en kanale van Iwo Jima af om voor te berei vir inval op 19 Februarie 1945. Sy bly op patrollie by Iwo Jima en kom ongedeerd uit swaar lug en kusvuur. Vertrek uit Iwo Jima 6 Maart, Hopkins het daarna die stryd aangevat Okinawa, die 'laaste trap na Japan'. Terwyl sy die konstante aanvalle en selfmoordaanvalle afweer, het sy verskeie Japannese vliegtuie neergeskiet. Op 4 Mei 1945 word sy deur 'n brandende blik geslaan kamikaze net voordat dit in die see gedompel het. Daar was een slagoffer tydens hierdie aanval. Stuurman Morris Dee Garrett was die enigste slagoffer op daardie dag en was die enigste slagoffer van die USS Hopkins tydens die Tweede Wêreldoorlog.

    Op 7 Junie 1945 het Hopkins gestoom vir opknapping in Leyte, Filippynse Eilande waar sy gebly het tot die staking van vyandelikhede. Hopkins ontmoet toe met eenhede van die 3de vloot na Tokiobaai. Na twee dae se ingange na Tokiobaai, Hopkins veranker voor Mount Fuji op 30 Augustus 1945. Hopkins het twee tifone gery met winde wat tot 125 knope gewaai het voor haar vertrek uit Tokiobaai 10 Oktober 1945 na die oostelike kus van die Verenigde State.

    Hopkins het op 28 November in Norfolk aangekom en daar op 21 Desember 1945 gestaak. Sy is verkoop vir die sloop van 8 November 1946 aan Heglo Sales Corporation, Hillsdale, New Jersey.


    U.S.S. EDSON

    Die USS EDSON (DD-946), die dertiende "Big Gun" Forrest Sherman-klasvernietiger, is op 7 NOV 1958 in gebruik geneem. Gebou op die werf van Bath Iron Works in Bath, Maine, het USS EDSON haar opleiding in die Karibiese Eilande uitgevoer. Panamakanaal en 'n beroep op Lima, Peru, gedoen voordat sy by haar tuiste, Long Beach, Kalifornië, gekom het. USS EDSON het 'n reeks ontplooiings in die Westelike Stille Oseaan begin, waarvan vyf haar na die Viëtnamese oorlogsgebied geneem het. In 1967 is EDSON getref deur Noord -Viëtnamese kusartillerie. Na die oorlog het USS EDSON die West Coast "DD" -roetine van "West Pacs" voortgesit, afwisselend met instandhouding en opleiding van die staat. USS EDSON het haar land 30 jaar, 1 maand en 8 dae gedien, totdat dit op 15 DEC 1988 gestaak is. Nadat USS EDSON ontmantel is, is dit aan die INTREPID Sea-Air-Space Museum in New York geskenk en tot daar in 2004 gelê. van die EDSON is aangelê by NISMF - Philadelphia, PA.

    Die ontplooiingsgeskiedenis van die USS EDSON (DD-946) en belangrike gebeurtenisse in haar diensloopbaan volg:


    Poskaart van USS Whipple (DD -15) - Geskiedenis

    'N Blou see van bloed, wat die geheimsinnige lot van die USS ontsyfer Edsall deur Don M. Kehn.

    Edsall het op 6 Desember 1920 uit Philadelphia na San Diego op shakedown geseil. Sy het op 11 Januarie 1921 in San Diego aangekom en tot Desember aan die weskus gebly en gevegsoefeninge en skietoefeninge met vlooteenhede gedoen. Terugkeer na Charleston, SC, 28 Desember, Edsall is beveel na die Middellandse See en vertrek 26 Mei 1922.

    By aankoms by Konstantinopel 28 Junie, Edsall het by die Amerikaanse vlootafdeling in Turkish Waters aangesluit om Amerikaanse lewens en belange te beskerm. Die Nabye Ooste was in 'n warboel van burgerstryd in Rusland en Griekeland in oorlog met Turkye.

    Sy het baie gedoen vir internasionale betrekkinge deur nasies te help om hongersnood na die oorlog in Oos -Europa te verlig, vlugtelinge te ontruim, 'n kommunikasiesentrum vir die Nabye Ooste te voorsien, en om te alle tye te wag vir noodgevalle. Toe die Turke Smyrna (Izmir) aan die brand steek, Edsall was een van die Amerikaanse vernietigers wat etlike duisende Grieke ontruim het. Op 14 September 1922 het sy 607 vlugtelinge weggeneem Litchfield (DD-336) in Smirna en het hulle na Salonika vervoer en op 16 September na Smirna teruggekeer om as vlagskip vir die vlootmagte daar op te tree. In Oktober vervoer sy vlugtelinge van Smyrna na Mytilene op Lesvosis. Sy het herhaaldelik besoeke gebring aan hawens in Turkye, Bulgarye, Rusland, Griekeland, Egipte, Palestina, Sirië, Tunisië, Dalmatië en Italië, maar het dit reggekry om met haar susters gunnery en torpedopraktyk voort te sit totdat sy terugkeer na Boston vir opknapping 26 Julie 1924 .

    Edsall het op 3 Januarie 1925 na die Asiatiese stasie geseil en by gevegsoefeninge en maneuvers by Guant & aacutenamo Bay, San Diego en Pearl Harbor aangesluit voordat hulle op 22 Junie by Shanghai aangekom het. Sy sou deel word van die Asiatiese Vloot aan die kus van China, in die Filippyne en Japan. Haar primêre plig was die beskerming van Amerikaanse belange in die Verre Ooste, wat voortdurend uitgebrei het sedert die verkryging van die Filippyne. Sy was 'n getroue voog tydens die burgeroorlog in China en die Sino-Japannese oorlog. Slagoefeninge, maneuvers en diplomasie het haar die meeste na Shanghai, Chefoo, Hankow, Hong Kong, Nanking, Kobe, Bangkok en Manila geneem.

    Toe die Japannese Pearl Harbor op 7 Desember 1941 aanval Edsall gereed vir aksie met DesDiv 57 by die suidoostelike Borneo -oliehawe van Balikpapan. Sy jaag na Singapoer, begin 'n Britse skakelbeampte en vier mans om na oorlewendes van HMS te soek Prins van Wallis en HMS Afstoot, het die 10de van Malaya afgesink. Sy het 'n Japannese vistreiler onderskep met vier klein bootjies op sleeptou en hulle na Singapoer begelei. Sy het aangesluit Houston (CA-30) by Surabaya om die gestuur na die relatiewe veiligheid van Darwin, Australië, te begelei. Terwyl sy dien, word sy die eerste Amerikaanse vernietiger wat 'n groot vyandelike duikboot in die Tweede Wêreldoorlog laat sink het. Met drie Australiese korvette, Edsall gestuur Ek-124 tot onder op 20 Januarie 1942 langs Darwin.

    Hou aan om konvooie te begelei in 'n wedloop teen tyd, Edsall is beskadig toe een van haar eie dieptelade voortydig ontplof het tydens 'n aanval op onderzeeërs op 19 Februarie 1942. Sy het voortgegaan om op Java te werk, en op 26 Februarie het sy van Tjilatjap gestoom na 'n afspraak met Langley (AV-3). Die 27ste, die watervliegtuig tender en begeleide Edsall en Whipple (DD-217) is aangeval deur nege groot tweemotorige bomwerpers wat die historiese beskadig het Langley so erg moes sy laat vaar word. Edsall 177 oorlewendes opgetel, Whipple 308. Op die 28ste ontmoet die twee vernietigers Pecos (AO-6) langs Flying Fish Cove, Kerseiland. Meer Japannese bomwerpers gedwing Edsall om te vertrek voordat u alles oorplaas Langley mans, maar sy het die pos op 1 Maart voltooi en daarna teruggegaan Tjilatjap toe. Sy het nooit aangekom nie. Die dapper ou vierpiper het 'n hopelose aksie teen Japannese slagskepe beveg Hiei en Kirishima, wat haar die middag van 1 Maart 1942 gesink het.


    USS Elliot (DD-967)

    Geskryf deur: Staff Writer | Laaste wysiging: 05/02/2019 | Inhoud en kopie www.MilitaryFactory.com | Die volgende teks is eksklusief vir hierdie webwerf.

    Die USS Elliot was een van die 31 vernietigers van die Spruance -klas (nie meer in diens van die Amerikaanse vloot nie - USN). Een van haar laaste ondersteuningsoperasies was aksie in Operation Enduring Freedom. Na ongeveer 30 jaar se aktiewe diens, word die vaartuig na die doelwit oorgedra en is dit gesink van die kus van Australië in gesamentlike operasies, waarna sy 'n kunsmatige rif vir die plaaslike omgewing sou word. 'N Konvensionele vlootvaartuig wat deur tot 334 personeellede bestuur is, het die USS Elliot in 1977 aangepak, is later toegerus met haar Sea Sparrow -missielvermoë en is daarna in 1978 vir diens aangemeld. verskeie kere ontplooi.

    Krag is verkry uit haar vier General Electric GE LM2500 gasturbines van die General Electric, wat twee asse op 80.000 as -perdekrag voed, wat tot 32 knope lewer. Bewapening vir die tipe wentel aanvanklik om haar 2 x 5 "Mark 45 dubbeldoelige hoofgewere (een vorentoe en een agter). Dit sou binnekort aangevul word deur die toevoeging van haar NATO Sea Sparrow-raketwerpers. Bykomende offensiewe vuurkrag is verskaf deur 2 x 324 mm torpedo-lanseerders, Harpoon-raketwerpers teen skipke en Phalanx CIWS-stelsels, laasgenoemde rondom haar primêre bobou. Haar profiel is gekenmerk deur haar twee hoofmaste tussenskepe. 60 Seahawk LAMPS III helikopters.

    Die USS Elliot is in 1971 beveel, in 1973 neergelê en in 1974 gelanseer, in 1977 amptelik in gebruik geneem. Sy is vernoem na luitenant -kommandant Arthur Elliot II wat sy lewe verloor het terwyl hy in die Amerikaanse vloot gedien het as bevelvoerder in die Patrol Boat. River Squadron 57 in die Viëtnam -oorlog.


    Na aksieverslae

    Ongelukkig, hoewel 'n paar na -aksie -verslae uit die Koreaanse Oorlog aanlyn beskikbaar is (insluitend 'n versameling wat beskikbaar is om te sien en af ​​te laai vanaf archive.org), blyk die werklike na -aksie -verslag wat hierdie voorval dek (nog) nie daar te wees nie.

    Dit kan heel moontlik deel uitmaak van die versameling 'Verslae en ander rekords wat verband hou met militêre operasies in Koreaanse oorlog, 1950 - 1956' wat deur die Amerikaanse nasionale argief gehou word. Hierdie versameling word soos volg beskryf:

    "Hierdie reeks bestaan ​​uit verslae en ander rekords wat verband hou met die operasies van die Amerikaanse vloot en Marine Corps tydens die Koreaanse Oorlog. Ingesluit is die finale verslae oor die operasies van die Amerikaanse Stille Oseaan -vloot, en oor die operasie van die Eerste Mariene Afdeling in die Chosin Reservoir. Na aksieverslae oor ander operasies, en baie kaarte en kaartoorleggings is ingesluit. Daar is nasionale intelligensie -opnames oor Korea en afskrifte van onderhoude met mariene offisiere oor hul gevegservarings. Geïllustreerde pamflette oor belangrike lesse uit die Koreaanse oorlog en gepubliseerde historiese studies oor operasies van die Amerikaanse lugmag in die Aan die einde van die reeks is 'n konferensieverslag van die Army War College oor die militêre operasies van die Verenigde Nasies in Korea tot einde 1951, en algemene bevele van die Eerste Marine -afdeling wat gevegseenhede in Korea vir 1953 aanwys. Die rekords is bygehou deur die geskiedenis en museums -afdeling en sy voorganger. "

    Aangesien die Hampton Roads Naval Museum ook 'n uitgebreide versameling materiaal bevat wat verband hou met die USS Wisconsin (soos daar op hul webwerf staan), kan hulle ook kopieë van die verslae daar hê (benewens rekords van die herinneringe aan mans wat op haar tydens die Koreaanse oorlog).



Kommentaar:

  1. Kagarisar

    How often does a person have to choose between a tit in his hands and a crane hovering over his head. But in reality, he chooses between fears. He is afraid to leave everything as it is, if it does not suit him. And he is afraid that he will not achieve what he hopes for, but will lose the tit.

  2. Rafiki

    Dit is jammer dat ek nou nie kan uitdruk nie - ek is laat vir 'n vergadering. But I will be released - I will necessarily write that I think on this question.

  3. Kendrik

    byt)

  4. Baillidh

    hmm

  5. Nethanel

    In geen geval nie



Skryf 'n boodskap